Skip to main content

Vô định

Sáng nay dậy sớm, cafe sáng với thằng bạn ở một chỗ đẹp rồi nhìn dòng người qua lại .
Đúng là lâu lâu cũng nên thay đổi không khí để thay đổi cách suy nghĩ về cuộc sống về những con người xung quanh về tất cả mọi thứ .

 Đằng kia người ta đang tụ nhau mua nhanh một ổ mì ăn sáng .Bên kia quán cafe đối diện cũng có một gia đình nhỏ quây quần bên bàn cafe không biết nhỏ to chuyện gì .Còn ngay bên cạnh mình cũng hết bàn các bác mỗi người mỗi tờ báo rồi chúi mắt vào đó, hoặc hai anh trẻ đang tán chuyện, hoặc một ông ba dắt một con trẻ đi cafe sáng, chẳng hiểu sao mà ông ba đó lại mang con mình đi. Rồi thì ông bán sách dạo đến mời chào năn nỉ nhưng thất bại, hoặc bà vé số đến mời chào nữa .

 Cuộc sống này quả thật hỗ mang, mỗi người đều có cách mưu sống của họ, rằng phải làm thế nào đó để có cuộc sống của riêng họ, rằng cứ như thế mỗi ngày trôi đi cho đến chết. 

 Rồi chợt nhận ra rằng cuộc sống cũng vô nghĩa. Chẳng lẽ cứ muốn sống là phải quần quật như vậy? Phải chăng đằng sau đó, những gì mình không nhìn thấy cũng là những tâm trạng hỗ mang của con người khi nghĩ về cuộc sống, rằng buồn khổ, vất vả, đau thương chỉ để mỗi người hoặc những người lân cận tồn tại hay hưởng thụ một điều gì đó, rồi cũng sẽ chết rồi cũng về cõi nào đó, mà mình không thể biết ....

 Rồi cũng nhận ra mình đang sống thiếu ý nghĩa, những dự định, những mục tiêu những ước muốn bỗng chốc biến mất như chưa từng có, thỉnh thoảng lại sống như một cái gì đó vô thức, hoang dã. Nhưng chẳng lẽ phải ép mình vào cuộc sống nghiêm khắc, kỉ luật. Là gò bó bản thân, là từ bỏ cách sống hoang dã. Nhưng nêu từ bỏ được thì con người sẽ dẫn về đâu đây, ta sẽ đi về đâu rồi sẽ lại về đâu. Là một người thành công suốt ngày tất bật với mọi suy nghĩ, mọi lo toan mưu tính chăng ? hay một kẻ phàm phu sống vui qua ngày với những thú tính tao nhã, không ảnh hưởng đến ai ?

 Lại nhìn lại bản thân . Một năm rồi, mọi thứ thay đổi quá nhiều, bản thân mình cũng đổi thay thỉnh thoảng mình cũng không nhận ra mình là ai? đang ở đâu và vì sao lại ở đây nữa ? Mọi thứ có vẻ xáo trộn đúng quy luật là không theo quy luật nào cả. Biết bao nhiêu lần đặt mục tiêu, đặt kế hoạch và đổ vỡ, chẳng lẽ sống là những chuỗi ngày mãi như thế này sao?

 Rồi mình lại bắt đầu nghi ngờ mọi thứ, không tin mọi thứ, rằng bên sau đó ắt hẳn phải có một điều gì đó, một điều đen tối hay xấu xa, rồi lại lao vào những chỗi ngày vô định, rồi lại thức tỉnh, ròi lại như thế một vòng tuần hoàn cho đến một ngày nào đó không biết lại nhận thấy rằng mình đang vô định...

Khó !

Comments

Popular posts from this blog

Viết cho đoạn đời 10 năm ở Đà Nẵng

Thời gian như chó chạy ngang đường...

Là câu nói vui dân quê mình hay nói với nhau. Mà quả thật như vậy...mới ngày nào đó mà giờ đã tròn 10 năm kể từ ngày mình đặt chân và la lết ở nơi xa xứ này10 năm.


10 năm trước mình là một thằng trẻ ranh nông dân đi dép tổ ong ra thành phố thi đại học, rồi lao vào đi làm thêm, làm bù luôn ngay sau khi thi xong cho đến bây giờ, sau 10 năm mình vẫn là thằng con nhà nông mang dép tổ ong đi ....uống cafe, nhưng bớt ranh con hơn :D

Giờ để ngồi nghĩ lại 10 năm ở Đà Nẵng thì cũng khó mà nhớ hết được những kỉ niệm, những thời gian ngu ngơ, ngông cuồng, đau khổ, nghèo khó, cô độc ... mình sẽ liệt kê và in đậm các sự kiện chính đáng nhớ theo dòng thời gian:

2009  - Sau khi thi đại học xong thì mua một cái bản đồ rồi đạp xe dạo phố từ Bách Khoa rồi bị lạc cmn khúc đường Huỳnh Ngọc Huệ đến tối mịt mới mò về đến phòng trọ.... ( Đi được 1/2 thành phố)

- Học kì 1, thời gian quá rảnh, chỉ học 5 buổi/ tuần, còn lại thì chủ yếu là đi gia sư tuần vài ba buổi rồi về…

Một câu chuyện dài, hơi buồn với người tên bền

Đáng lẽ ra mình sẽ không viết gì hết, sẽ giải quyết xong trên phương diện pháp lý rồi hãng viết gì thì viết nhưng hơi sốc và khó ngủ nên mình sẽ viết lên đây luôn, lưu lại trên blog này làm bài học cho bản thân, nhắc nhở bản thân và con cháu về sau về lòng người.

Câu chuyện này bắt nguồn từ stt mang chủ để " [LÊN TIẾNG] ĐỂ KHÔNG CÒN AI LÀ NẠN NHÂN "của một người "anh" một " cộng sự" một "nhân viên" một " đệ tử"  một gì đó nữa ....đã có lúc cùng sinh ra tử. Nguyên văn bên dưới.

1.  2. 
Trong câu chuyện này mình sẽ chỉ nói về nhân vật đã ghi lên hai dòng stt trên "Bình Land" người được mình và nhiều anh em gọi cái tên thân thương là bền, còn với hai nhân vật (các nạn nhân) được bền nhắc trong stt 1 đó mình nghĩ bền không nên nhắc như vậy, vì khi không hiểu vấn đề gì, không biết ai là nạn nhân của ai thì chớ xía vào, trừ khi bền có nhiều mục đích khác khi nhắc lên như vậy...

Quay trở lại năm 2015 và câu chuyện chiếc xe máy.
Mìn…

Năng lượng và ngân lượng ?

Thời gian gần đây cảm thấy năng lượng bị yếu vì thiếu ngân lượng trong quá trình giành dật tài sản với tụi tư bản:)) nên mình mạn bàn một số vấn đề về song lượng, được cọi là cực kì quan trọng trên đời này.

Ok, vấn đề đầu tiên với mình luôn là định nghĩa từ ngữ trước khi bàn về thứ gì đó.

Dễ nhất bàn trước. Ngân lượng là ? là TIỀN.

Năng lượng là? Từ này thì có vẻ khó định nghĩa hơn rồi, mình phải tra Google hơn 50 tab mới rút gọn lại như sau, tự nhiên thấy bao nhiêu kiến thức vật lý ngày xưa chả còn gì ngoài :))
Theo vật lý, theo lý thuyết tương đối của Albert Einstein thì năng lượng là một thước đo khác của lượng vật chất được xác định theo công thức chắc ai nhìn là nhớ: E = m x c 2(mũ 2).

Có nhiều loại năng lượng búa xua như: công, nhiệt năng, động năng, thế năng... năng lượng cũng có nhiều đơn vị đo như Jun (J), Calo (cal), Erg, Btu...vân vân và vân vân.

Và định luật bảo toàn năng lượng thì chắc ai cũng biết, nguyên văn theo sách giáo khoa "Năng lượng không tự nhiên sinh ra v…