Skip to main content

Liệu điều gì là quan trọng với cuộc sống này ?

Câu hỏi có vẻ hơi ngớ ngẩn nhưng thực ra thì cũng không hề dễ để trả lời được câu hỏi như vậy ?
Mình đang đứng ở đâu ? Vì sao ?
Mình đáng được đứng ở đâu ? Vì sao ?
Điều gì quan trọng với mình nhất hiện nay ?
Điều gì mình làm tốt nhất hiện nay ?



Liệu cần bao nhiêu sai lầm? Cần bao nhiêu thời gian để người ta có thể trường thành hơn để thực sự tự do với những mong muốn những sân si trong cuộc sống này ?

Đôi khi ta cảm thấy bất mãn với chính bản thân ta, ta trách chính bản thân ta, mắng chửi nhưng không cho phép bất kì ai mắng chửi.
Mọi thứ sẽ lún vào hố sâu hoặc không có gì tiển triển hơn...
Cuộc sống chẳng thể nào giống như bộ phim, nó không thể thay đổi chớp nhoáng chỉ sau một lần thay đổi màn ảnh mà nó diễn ra chậm chạm, từ tốn, thời gian như gặm nhẫm những kẻ chỉ biết nhấm gặp lại nó hoặc cuối trôi ào ào những kẻ không canh chừng nổi nó.

Cuộc sống tự nó không phức tạp, vốn ta gieo nên nó sự phức tạm, thâm sinh sân sinh si sinh khổ ải. Ta cứ mơi nhiều quá, muốn nhiều quá, sức người thì có hạn, ta không thể thay đổi ngay tức thì mọi thứ vậy nên đôi khi ta phải tự biết mình là ai, mình đang ở đâu, mình làm được gì và nên làm gì ?

Có nên gắng quá sức, ôm quá nhiều thứ, ảo mộng quá nhiều đề rồi sẽ lại đi về tay không...

Comments

Post a Comment

Popular posts from this blog

Một câu chuyện dài, hơi buồn với người tên bền

Đáng lẽ ra mình sẽ không viết gì hết, sẽ giải quyết xong trên phương diện pháp lý rồi hãng viết gì thì viết nhưng hơi sốc và khó ngủ nên mình sẽ viết lên đây luôn, lưu lại trên blog này làm bài học cho bản thân, nhắc nhở bản thân và con cháu về sau về lòng người.

Câu chuyện này bắt nguồn từ stt mang chủ để " [LÊN TIẾNG] ĐỂ KHÔNG CÒN AI LÀ NẠN NHÂN "của một người "anh" một " cộng sự" một "nhân viên" một " đệ tử"  một gì đó nữa ....đã có lúc cùng sinh ra tử. Nguyên văn bên dưới.

1.  2. 
Trong câu chuyện này mình sẽ chỉ nói về nhân vật đã ghi lên hai dòng stt trên "Bình Land" người được mình và nhiều anh em gọi cái tên thân thương là bền, còn với hai nhân vật (các nạn nhân) được bền nhắc trong stt 1 đó mình nghĩ bền không nên nhắc như vậy, vì khi không hiểu vấn đề gì, không biết ai là nạn nhân của ai thì chớ xía vào, trừ khi bền có nhiều mục đích khác khi nhắc lên như vậy...

Quay trở lại năm 2015 và câu chuyện chiếc xe máy.
Mìn…

Trưởng thành là một quá trình ... giết cha.

Cách đây 5 - 6 năm, thời mình đang dành cả tuổi thanh xuân để tìm "lẽ sống'', và đã có cơ may xem được toàn bộ video buổi nói chuyện của Nhà nghiên cứu Triết học - học giả Bùi Văn Nam Sơn nói về chủ đề "Khai Sáng và Trưởng Thành". Trong buổi nói chuyện này ông Sơn đã nói đến một khái niệm về trưởng thành của một nhà Triết học người Đức tên là Theodor W. Adorno có nội dung " Trưởng thành là một quá trình giết cha ". Câu nói này đã ám ảnh mình từ khi đó cho đến tận bây giờ.


Theo ông Adorno thì mỗi con người đều có một hình tượng, một " người cha" tinh thần, luôn có sự ảnh hưởng đến quyết định, cách hành xử và sự thể hiện của chính người đó đến các hiện trượng bên ngoài. Vậy người trưởng thành là người sẽ phải vượt qua, chiến thắng, hay còn gọi là phải giết chết " người cha" đó để tự mình quyết định, tự mình hành xử theo suy nghĩ của chính bản thân mình. Có thể gọi quá trình " giết cha" này là sự khai sáng hay còn gọi khai m…

Viết cho đoạn đời 10 năm ở Đà Nẵng

Thời gian như chó chạy ngang đường...

Là câu nói vui dân quê mình hay nói với nhau. Mà quả thật như vậy...mới ngày nào đó mà giờ đã tròn 10 năm kể từ ngày mình đặt chân và la lết ở nơi xa xứ này10 năm.


10 năm trước mình là một thằng trẻ ranh nông dân đi dép tổ ong ra thành phố thi đại học, rồi lao vào đi làm thêm, làm bù luôn ngay sau khi thi xong cho đến bây giờ, sau 10 năm mình vẫn là thằng con nhà nông mang dép tổ ong đi ....uống cafe, nhưng bớt ranh con hơn :D

Giờ để ngồi nghĩ lại 10 năm ở Đà Nẵng thì cũng khó mà nhớ hết được những kỉ niệm, những thời gian ngu ngơ, ngông cuồng, đau khổ, nghèo khó, cô độc ... mình sẽ liệt kê và in đậm các sự kiện chính đáng nhớ theo dòng thời gian:

2009  - Sau khi thi đại học xong thì mua một cái bản đồ rồi đạp xe dạo phố từ Bách Khoa rồi bị lạc cmn khúc đường Huỳnh Ngọc Huệ đến tối mịt mới mò về đến phòng trọ.... ( Đi được 1/2 thành phố)

- Học kì 1, thời gian quá rảnh, chỉ học 5 buổi/ tuần, còn lại thì chủ yếu là đi gia sư tuần vài ba buổi rồi về…